Sự sống


Phật Tử Việt Nam - Sự sống không phải là phương tiện để đi đến đích cuối cùng như trở thành cái này, cái kia, ông này, bà nọ, có bằng cấy này, bằng cấp kia... Cũng giống như tu tập không phải là phương tiện để đi đến cứu cánh như Niết Bàn, Chân Như, Tịnh Độ, Thiên Quốc… Sự sống không phải ở tận cuối con đường, ở nơi nào đó mơ hồ mà nó nằm ngay trên mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi cái nhìn, mỗi cái cảm nhận...

Bạn trẻ thân mến;

Sự sống không phải là phương tiện để đi đến đích cuối cùng như trở thành cái này, cái kia, ông này, bà nọ, có bằng cấy này, bằng cấp kia... Cũng giống như tu tập không phải là phương tiện để đi đến cứu cánh như Niết Bàn, Chân Như, Tịnh Độ, Thiên Quốc… Sự sống không phải ở tận cuối con đường, ở nơi nào đó mơ hồ mà nó nằm ngay trên mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi cái nhìn, mỗi cái cảm nhận, vậy nên bạn đừng chờ đợi, đừng mong cầu, đừng tìm kiếm cái gì cả nhé, dù ấy là mục đích tối hậu. 
Tu tập là cuộc trở về với chính bạn, có nghĩa là trở về với sự sống. Chánh niệm là gì? Chánh niệm là trở về. Chánh niệm là chú ý, để ý, tiếp xúc, biết rõ. Tâm bạn đang lang thang nơi muôn vạn nẻo; chánh niệm đưa tâm ấy về với thân trong giây phút hiện tại. Chánh niệm là nguồn năng lượng tỉnh thức, là ánh sáng tự thân để bạn chạm vào sự sống. 
Sự sống là để trải nghiệm, cảm nhận, sống thật sự từng giây từng phút. Mỗi giây là sự sống, mỗi phút là sự sống, mỗi buổi sáng là sự sống, ăn cơm là sự sống, uống nước là sự sống, yêu thương là sự sống, cảnh bình minh là sự sống. Câu hỏi thiết tha nhất là bạn đã nếm được sự sống ấy chưa? Nếu không sống dậy mỗi hơi thở, thì cuối đời bạn sẽ có cảm tưởng ‘ta chưa từng biết sống đời ta’. Nếu không nếm được vị ngọt hạnh phúc trên mỗi bước chân, thì cuối đường bạn cũng không có một chút xíu gì gọi là an vui, hạnh phúc. 
Chú ý tới hơi thở, bỗng nhiên bạn sống dậy ngay. Cố nhiên, tâm bạn có thể rong ruổi sau một vài hơi thở, nhưng bạn có thể chú ý tới hơi để trở về với sự sống, vì thế ta mới định nghĩa chánh niệm là cuộc trở về. Có nhiều khi, bạn sống trong quên lãng, sống như say, sống như mơ, sống không ý thức, sống không có hồn. 
Hơi thở tới gõ cửa tâm hồn bạn. Ý thức rõ về hơi thở giúp tâm trở về với thân, nên bạn thức dậy từ cơn mơ, vùng dậy từ quên lãng. Do thế, thở chính là sự sống. Không thở, bạn đánh mất cơ hội tiếp xúc với sự sống mà còn làm hao mòn sức khoẻ, sự sống. Những người phiền não nhiều, lo âu nhiều, căng thẳng nhiều thường ít chú ý tới hơi thở; họ không có khả năng thưởng thức sự sống bằng hơi thở, tới khi cuối đời sắp đánh mất sự sống, họ mới há miệng thở một cách vô vọng, tiếc nuối những giọt không khí cuối đời nhưng nó đã muộn rồi. Thật là tội nghiệp. 
Bạn đừng chờ đợi tới phút cuốc cùng mới sống dậy nhé. Thở liền đi, bạn sẽ cảm được sự sống. Ồ! Khoẻ quá. Không khí trong lành thật. Ôi, nắng ấm ghê! Bao nhiêu cái bí mật, cái quý giá, cái mầu nhiệm xuất hiện nơi những cái mà bấy lâu nay bạn cho là đơn sơ, tầm thường, không đáng lưu tâm. Ai ngờ chính nó là sự sống, ai ngờ chính nó là cứu cánh, bởi vì chú ý tới nó, thì bạn trở về được với chính mình.
Sự sống thật là giàu có, linh động, bao la, thiêng liêng. Bạn hãy ý thức mỗi hiện tượng trong sự sống. Bạn tiếp xúc với bước chân, tia nắng, ngọn gió, cơn mưa, đôi mắt, người thương… Đó là sự sống, đó là cuộc trở về. Bạn hãy thử đi, chỉ cần chú ý tới một hơi thở, tia nắng ấm, một tờ lá, một nụ hoa thôi cũng đủ cho bạn trải nghiệm sự sống mầu nhiệm rồi.

Chân Pháp Đăng 

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn


Sư Kiện Phật Giáo

16939270164793237158





 

Vẻ Đẹp Người Xuất Gia Phật Tử Ngày Nay Nghiên Cứu Du Lịch- Hành Hương
Tâm Linh- Huyền Bí  Giải Trí Phật Giáo